Kỳ 55: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Sáng hôm sau tôi nhờ tên bạn tức tốc chở xe Vespa đưa lên Bình Dương, trong khi nói dối G.M là lên tòa soạn có việc. Trước khi đi cũng không quên nhờ tên bạn chạy ra xe bánh mì đầu đường mua cho cô ổ bánh mì thịt dằn bụng. Nhờ địa chỉ trong thư, chúng tôi đã tìm được nhà cô cái một, phía trước có vài cây “hoa sứ nhà nàng” thật đẹp.
Kỳ 54: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Loạt bài phóng sự “36 Kiểu Cua Đào” của tôi đăng trên Tạp Chí Thứ Tư có “ép phê” ra phết. Lối viết mang ảnh hưởng của đàn anh Hoàng Hải Thủy – tác giả của những “Sài Gòn Đèn Xanh, Đèn Đỏ”, “Ông Tây Bà Đầm”, “Nổ Như Tạc Đạn”... từng làm tôi mê mệt ngay từ đầu thập niên 60, được đáp ứng khá nhiều bởi những nữ độc giả của tạp chí này, và đã để lại nơi tôi nhiều kỷ niệm khó quên.
Kỳ 53: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Cũng từ năm 67 trở đi, cái mộng trở thành ký giả... thật của tôi có đà thăng tiến. Ngoài việc phụ trách trang nhạc trẻ cùng viết bài phỏng vấn những ca sĩ tân nhạc cũng như nhạc trẻ, tôi còn bao luôn một mục nhạc trẻ khác trên tuần báo Màn Ảnh do ông Mai Châu làm chủ nhiệm.
Kỳ 52: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Thế là vui vẻ cả làng, trong khi nam nữ ca sĩ được bầu là số 1 hay là dễ thương nhất cứ đinh ninh là mình được cả ngàn người ái mộ. Mang lại nguồn vui cho thiên hạ đâu có tội tình gì, biết đâu lại để được phúc đức cho con cháu. Trước sự thành công... mỹ mãn và rực rỡ theo cái kế ma mãnh đó, cả đám khoái chí hết sức. Tuy nhiên đã phải thề sống thề chết với nhau là tên nào tiết lộ bí mật quốc phòng sẽ bị xe nhà binh nó cán.
Kỳ 51: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Buổi phát giải thưởng dự định sẽ được tổ chức vào tháng 03 năm 67 và địa điểm là lầu nhà hàng Nam Mỹ trên đường Lê Thánh Tôn. Đây là một nhà hàng khá lịch sự mà khi trong túi rủng rỉnh, bọn chúng tôi thường hay ghé lại. Từ đó tôi nảy ra ý kiến sẽ xin “khứa lão” chi cho một quả đẹp gọi là để tổ chức sinh nhật, vì đó là tháng tôi sinh ra đời.
Kỳ 50: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Tôi biết bố tôi rất vui trước quyết định ghi danh vào trường Luật của tôi. Ông đi khoe túi bụi với các bạn bè cũng như đàn anh trong ngành luật của ông, làm như cậu quý tử sắp làm thầy cãi tới nơi. Lại còn vẽ ra đủ thứ, như văn phòng sẽ đặt ở đâu hay cũng sẽ trên đường Gia Long, tủ sách sẽ bày biện ra sao, bộ salon cho thân chủ ngồi sẽ kê ra làm sao, ôi thôi trăm thứ bà dằn khiến cho tôi nghĩ đến cái viễn tượng khoác cái áo choàng đen ra ba tòa quan lớn mà thất kinh.
Kỳ 49: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Tôi còn nhớ rõ vào một buổi chiều, khi cả bọn đang tán phe trong nhà thì thấy một bóng dáng lấp ló trước cửa, như có vẻ muốn gặp chúng tôi. Tôi chạy ra thì thấy một anh chàng nhỏ người, tay cầm một xấp giấy và tự giới thiệu là Tùng Giang. Lúc đó tôi chỉ nghe đến tên Tùng Giang là một nhạc sĩ trong ban The Vibra. Đây là ban nhạc có hình dán ở bìa tờ báo Nhạc Trẻ quay ronéo. Đứng trước cửa nói chuyện với Giang và được anh cho biết là có người trong ban nhạc giới thiệu anh đến đây để gặp tôi.
Kỳ 48: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Đó cũng là một kinh nghiệm cho tới khi trước đó cứ tưởng rằng “ghệ” nào cũng có bản tính dễ dãi như nhau cả vì chưa gặp phải trường hợp như với nàng Mai. Ái tình có một mãnh lực quả là mạnh bạo đã khiến San cũng như tôi trở thành hai anh học sinh ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành với một sự mong mỏi là được “mi” hai nàng một cách đúng nghĩa. Mọi sự trì trệ, khất lần bài vở không còn xảy ra. Chăm chỉ đến nỗi cô Lan cũng như bố tôi tỏ ra lo ngại cho sức khỏe của hai chúng tôi vì gần một tháng trước khi thi đêm nào cũng thức đến 4, 5 giờ sáng đến nỗi mặt mày tiều tụy, xuống sắc thấy rõ.
Kỳ 47: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Cử chỉ nghĩa hiệp của anh Django đen thùi lùi là thằng tôi chắc chắn sẽ được bà con láng giềng để ý và... vinh danh. Chẳng thế mà khi trao thằng em xém bị sứt đầu, mẻ trán hay lọi giò, gẫy tay - dĩ nhiên cũng lợi dụng thời cơ, chạm nhẹ vào tay nàng tí đỉnh để cảm thấy thú vị tình thâm thì đã nghe thấy những tiếng xầm xì: “Ôi giời ơi, may mà có cậu Kỳ trông thấy, nếu không thì thằng bé đi đời nhà ma rồi” hoặc: “Cái cậu này cận thị nặng mà sao nhanh mắt ra phết. Hình như cậu ấy có võ hay sao mà phi thân ra nhanh như gió. Tôi thấy rõ ràng có một chiếc xe đâm thẳng vào cậu ấy mạnh lắm mà thấy cậu ấy chẳng tỏ ra đau đớn gì!”.
Kỳ 46: Một thời nhạc trẻ – Trường Kỳ
Trở lại với những nàng tên Mai quen biết trong thời kỳ “ngày tháng rong chơi thanh nhàn” qua những mối tình “mini”, tôi được biết tất cả đã yên bề gia thất với cái vé xổ số đã quyết định mua, nhưng rất tiếc không được rõ kết quả xổ số như thế nào. Nhưng dù sao cũng chúc cho tất cả ít nhất cũng trúng được lô an ủi hoặc tệ lắm cũng nhận được một tấm vé “bonus” chùa (với tấm vé chùa này biết đâu ta lại có thể trúng một lô nào đó). Nếu chả may không trúng được lô an ủi, cũng nên tự... an ủi rằng “định mệnh đã an bài” cho khỏe mình, khỏe mẩy.
Có thể bạn quan tâm
Chào mừng bạn đến với Mạng Xã Hội - Duyên Dáng Việt Nam
Cảm ơn bạn đã đăng ký.
Chúng tôi rất vui khi có bạn đồng hành cùng hành trình lan tỏa những điều tích cực.
Khám phá ngay để bắt đầu trải nghiệm những tính năng tuyệt vời dành riêng cho bạn!
Tiếp theo
Hậu trường
Âm nhạc
Thời trang
Phim
Họ đã nói
TV Show
Triển lãm
Hội hoạ
Kết nối bạn đọc
Đò đưa
Việt Nam
Thế giới