Bến Giác – Truyện ngắn của Nguyễn Hữu Hồng Minh
1. Cả bọn tập trung tại bến Giác. Chuẩn bị qua sông. Bốn chàng râu thuộc ba thế hệ. Người lớn tuổi nhất bọn là một cây guitare cự phách. Một tên tuổi trong làng giang hồ. Ông đánh nhạc framenco. Nhưng từ lâu đã giải nghệ. Gã sồn sồn, trẻ không trẻ, già chưa già, đang chán đời, treo mình lửng lơ ngã ba đường. Hai cậu trai mới vừa qua hai mươi. Ma cà bông ngồi đâu cũng thích hóng hớt nói chuyện gái gú, đàn hát bập bùng. Cả đám nói chung thích văn nghệ.

2. Hai chàng trai gọi ông già bằng Thầy. Gã sồn sồn gọi Đại ca. Bến Giác buổi sáng đẹp. Dòng sông lững lờ hiện ra, trôi bình yên trong nắng. Tất cả như đứng ngẩn ra trước cảnh đẹp liêu trai như huyền thoại, hoang đường. Tối qua, ông thầy gọi tất cả về để qua bến Giác. Lâu nay ông tu tập, thiền định, kinh kệ đủ cả giờ mới ngộ ra. Thì ra cái bến ấy không xa. Nằm gần chỗ ông ở. Đi ra chẳng mấy chốc. Vậy mà lấy vèo của ông bảy mươi năm. Ông tìm ra bến nhưng không muốn qua đó một mình. Nghĩ là bến sẽ buồn. Nên gọi thêm mấy đệ tử.

3.Gã sồn sồn biết tin đại ca tìm ra bến Giác thì khoái tỉ. Suốt đêm, chỉ mong trời sáng. Cuộc đời loanh quanh buồn rầu của gã chỉ muốn bóc tách các hiện tượng, giải mã hay đi thẳng đến bản chất. Sống mê lạc mà thôi! Giác ngộ mới là bờ. Lần này đại ca tìm ra bến Giác mà nhớ đến gã cho tháp tùng quả đúng là cơ duyên. Gã muốn đạt đến cảnh giới vô vi. Cuộc sống là gì? Để làm gì? Không muốn đi loanh quanh nữa. Còn hai gã trai đang nghĩ đến lạc thú ở bến Giác. Chắc chắn phải có rượu ngon, cao lương mỹ vị và gái đẹp. Không thì cần gì Giác? Hành lạc, hành dục tới bến là giác chứ gì nữa? Hai chàng còn bàn nhau là quẩy thêm cây đàn guitare. Vừa để có dịp học thêm vài chiêu chước của thầy. Vừa đề dượt le bập bùng tán gái bến Giác. Cả bọn mỗi người theo đuổi một mục đích khi đứng bên này dòng sông. Chỉ đang chờ thuyền để cùng nhau sang bờ bên kia…

4. Thuyền vẫn chưa tới. Mà cũng không hẹn bao giờ sẽ tới. Dòng sông cứ trôi mãi về tít tắp. Ông già đốt một điếu thuốc. Bỏ cái túi trên vai xuống.
-Nghĩ chút các con! Chờ thuyền tới sẽ qua sông!…
-Bao giờ có thuyền hả thầy? – Một chàng trai nôn nóng.
-Thầy cũng không biết! Đã ra đến bến này thì chờ Giác thôi! Nên tĩnh tại hồi tâm trước giờ qua sông!…
-Dạ – Chàng trái vui vẻ đáp rồi cùng bạn chạy xổ xuống mép nước. Buổi sáng dòng nước trong vắt. Có thể thấy in hình từng con cá. Hai chàng trai soi bóng mình vào nước. Kêu lên khoái chí. -“Mày trong tao thế nào? Đã ra dáng Nghệ sĩ lớn phong trần, đầy quyền năng như Sư phụ chưa? “. Họ cười ha ha, đuổi và té nước lên nhau.
Gã trung niên cũng lặng lẽ bước xuống mép sông. Nước ì oạp mát rượi. Gã vóc hai bàn tay múc đầy nước, úp vào mặt. Nước mát lạnh. Cái bóng gã như vỡ luênh loang vô hình dưới nước. Những bụi bặm, cũ kỹ phong trần như theo nước trôi đi…
Ông thầy vẫn kẹp điếu thuốc trên hai ngón tay. Khẽ khàng đưa lên môi rít một hơn thật sâu. Nói như độc thoại.
-“Ta có đọc một cuốn kinh Tây Tạng. Các thiền sư có viết bến Giác là một con sông huyễn tượng. Không bao giờ có thật! Vì thế nó không chảy. Chỉ cuộn sóng xao xác trong lòng. Có kẻ đắc đạo nghe ra hay không nghe ra mà thôi… -Rồi ông ôm lấy cây đàn đánh một ngẫu khúc Bohemien. Hai chàng trai trẻ ồ lên thích thú. Họ muốn thầy truyền nghề cho cách đách này từ lâu. Nhưng vẫn chưa được. Một chàng nói: – “Vui quá! Rộn ràng quá! Những bước nhảy dậm gót, huýt gió, tóp tóp quá là phiêu…”. Chàng kia đế vào khi búng tay lóe xóe theo điệu nhạc: -“Tuyệt! Khúc này mà em vú to, đùi nẫn, rung ngực, lắc mông ngoay ngoáy thì hết chê…”. Rồi cả hai phá lên cười hô hố.
Gã bốn mươi vẫn ngồi im lặng nghe. -“Sao tôi thấy buồn quá, đại ca… Hình như ngẫu khúc gỉả vờ mô tả hay cố tình đem tiếng réo rắt, xao động bên ngoài để che chắn nỗi buồn miên viễn ở bên trong?…”.
Ông già nghe nói. Ngừng chơi. Bỏ đàn xuống. Xõa mái tóc dài, bạc trắng, che hết khuôn mặt. “Framenco nhạc của đám lưu dân, du mục không có đất nước. Một nỗi niềm khó bày tỏ…”.
***
Đúng là cuộc đời ẩn sự. Nhiều nỗi niềm khó bày tỏ. Gã sồn sồn nghĩ. Tháng ngày này là cái gì mà nhọc mỏi, mà lôi cuốn. Lòng gã như khúc nhạc bohemien đó thôi! Trong héo ngoài tươi.
-Bến Giác ở đâu thầy? – Một trong hai chàng trai hỏi.
-Ở phía bên kia bờ! – Người đàn ông trả lời.
Hai chàng trai trẻ theo ông già để học ngón đàn. Phải nói ông có ngón đàn quỷ khốc thần sầu.
***

-Thôi, quay lại đi! Vẫn còn kịp! – Ông già nói với hai chàng trai – Các con chưa thấu sự bên trong… Cứ phải sống nữa đã! Cuộc sống còn nhiều điều vui lắm! Chưa thấu lẽ, chưa giác được đâu… Có đến bến giác cũng sẽ gặp bờ mê thôi!…
-Thầy, thầy bỏ lại anh em chúng con để đi một mình? – Chàng trai đeo cây đàn thầy đưa khóc nấc – Ai sẽ lo lắng cho thầy khi trái gió trở trời, thầy ôi!…
-Ở bến Giác mọi người giác ngộ để lo cho chính mình… Không ai có thể giác thay người khác được đâu! Con hãy bảo trọng!
-Vậy từ nay chúng con không còn đượv gặp thầy nữa sao?
Ông thầy cười to: – Ta ở trong cây đàn ấy! Muốn gặp hãy đánh lên để gặp ta! Hượm đã! Hãy thận trọng – Ông già nói – Ta tùy theo tiếng đàn! Hãy cầm tâm khi đánh đàn!…
Con thuyền đã rời bến. Mỗi lúc một xa bờ. Có một lớp sương mù bao phủ. Không ai biết bờ giác bên kia là như thế nào và phải đi bao lâu? Chỉ biết rằng từ lúc ấy người Ngệ sĩ kia mãi mãi không bao giờ trở về nữa…
———
(*)Những phụ bản trong truyện là tranh của họa sĩ Đinh Trường Chinh.
Sài Gòn – Đà Nẵng 2013 -2022
Nguyễn Hữu Hồng Minh
Bình luận bài viết (0)
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
Cảm ơn bạn đã đăng ký.
Chúng tôi rất vui khi có bạn đồng hành cùng hành trình lan tỏa những điều tích cực.
Khám phá ngay để bắt đầu trải nghiệm những tính năng tuyệt vời dành riêng cho bạn!
Hậu trường
Âm nhạc
Thời trang
Phim
Họ đã nói
TV Show
Triển lãm
Hội hoạ
Kết nối bạn đọc
Đò đưa
Việt Nam
Thế giới
Chưa có bình luận.